TIN TỨC

Thư của chú chó bị bỏ rơi gửi cho chủ

Khi tôi còn nhỏ, tôi làm ông vui, những trò đùa của tôi làm ông cười. Ông gọi tôi là con, cho dù tôi đã nhai không biết bao nhiêu chiếc giầy, xé tan vài cái gối. Tôi chính là người bạn tốt nhất của ông. Những khi tôi quá nghịch, ông quát “sao có thể như thế” rồi lại dịu dàng cưng nựng tôi.

Việc huấn luyện cho tôi kéo dài hơn mong đợi, bởi ông quá bận, nhưng chúng ta đã cùng nhau vượt qua thời gian đó. Tôi không thể nào quên những đêm rúc vào giường ông, nghe ông tâm sự về những giấc mơ bí mật, tôi đã tin rằng cuộc sống chẳng thể nào tốt đẹp hơn được nữa. Chúng ta đã cùng đi ô tô, cùng chạy trong công viên và cùng dừng lại để ăn kem (dù rằng tôi chỉ được ăn phần ốc quế bởi ông nói “kem không tốt cho chó”). Rồi những chiều tôi nằm dài phơi nắng ngoài cửa đợi ông đi làm về.
Dần dần ông phải dành nhiều thời gian cho công việc và tìm bạn đời. Tôi vẫn kiên nhẫn đợi ông , vẫn đến bên ông dù tôi thực sự rất buồn, nhưng không bao giờ trách ông, không bao giờ trách móc ông, hân hoan mừng rỡ mỗi khi ông về nhà. Thế rồi ông có người yêu.
Bà ấy đã thành vợ ông, không phải là một người thích chó – nhưng tôi vẫn luôn vui vẻ đón chào bà đến với gia đình của chúng ta. Tôi hạnh phúc vì ông hạnh phúc. Rồi lũ trẻ ra đời, tôi lại cùng ông chia sẻ niềm vui vô bờ đó. Tôi thực sự muốn được ở gần và chăm sóc cho chúng. Song ông và bà chủ lại lo rằng tôi có thể làm đau lũ trẻ. Vậy là tôi phải chuyển ra ở phòng khác, trong một cái chuồng. Tôi muốn ở bên cạnh gia đình với tình yêu thương nhưng giờ đây tôi lại là kẻ tù tội trong chiếc chuồng chật hẹp.
Khi lũ trẻ lớn dần, tôi trở thành bạn của chúng. Chúng kéo lông tôi để đứng lên trên đôi chân nhỏ bé, chúng chọc cả vào mắt tôi, khám phá đôi tai tôi, hôn lên mũi tôi. Tôi yêu tất cả những gì thuộc về chúng, yêu những cử chỉ âu yếm chúng dành cho tôi, bởi giờ đây ông hiếm khi vỗ về tôi như trước. Tôi có thể dành cả mạng sống của mình để bảo vệ chúng.
Tôi lại có thể rúc vào giường bọn trẻ, lắng nghe chúng kể về những lo lắng, những ước mơ thầm kín của mình. Tôi đã cùng chúng đợi tiếng xe hơi của ông trở về. Đã từng có thời, nếu có người hỏi ông rằng “anh có chó không” ông sẽ ngay lập tức mở ví để khoe ảnh tôi rồi kể cho họ cả tá những câu chuyện về tôi nữa. Vậy mà vài năm gần đây, ông chỉ trả lời qua loa là có và chuyển sang một chủ đề khác. Tôi, từ chó của ông, đã trở thành một con chó bình thường, và thậm chí ông còn không hài lòng với những khoản chi phí dành cho tôi nữa.
Giờ đây ông đã có những cơ hội nghề nghiệp mới ở một thành phố khác, sẽ phải chuyển nhà đến một khu chung cư, nơi mà vật nuôi không được phép ở cùng. Ông đã có quyết định đúng đắn cho “gia đình” của mình, nhưng đã có một thời tôi mới là gia đình duy nhất của ông.
Tôi đã vui mừng trên suốt cuộc hành trình cho đến khi tôi nhận ra chúng ta đã tới trại vật nuôi. Tôi có thể ngửi thấy, mùi chó và mèo, mùi của sọ hãi, mùi của thất vọng. Ông điền vào hồ sơ và nói “Tôi biết rằng các anh sẽ tìm cho nó một gia đình tốt”. Họ nhún vai, nhìn tôi đầy phiền muộn. Họ hiểu những điều cay đắng mà một con chó trưởng thành phải đối mặt, cho dù có được đăng ký hẳn hoi.
Ông kéo tay cậu chủ khỏi chiếc vòng cổ của tôi mặc cho cậu kêu la “Không bố, đừng để họ bắt mất con chó của con!” Tôi lo cho cậu chủ, cho những bài học về tình bạn, lòng trung thành, tình yêu, trách nhiệm và sự kính trọng trong cuộc sống mà ông đã dạy cho con trai mình. Ông tạm biệt tôi bằng một cái xoa đầu, trốn tránh nhìn vào mắt tôi, từ chối nhận lại vòng cổ của tôi. Ông đã bỏ tôi.
Sau khi ông đi, họ nói, ông có thể đã biết mình phải rời đi từ vài tháng trước song đã không nỗ lực để tìm kiếm cho tôi một người chủ mới. Họ lắc đầu “Sao có thể thế”
Trong trại, nếu như thời gian cho phép, những người ở đây đều cố gắng quan tâm tới chúng tôi. Họ cho tôi ăn uống đầy đủ dù rằng tôi không còn cảm thấy ngon miệng nữa. Mỗi khi có người đi qua, tôi vội vàng lao về phía trước, hi vọng đó chính là ông, rằng ông đã thay đổi suy nghĩ, nhưng đó chỉ là giấc mơ buồn mà thôi. Tôi đã hy vọng ít nhất sẽ có ai đó quan tâm tới tôi, ai đó có thể đưa tôi ra khỏi đây. Tôi hoàn toàn bị lãng quên, tôi không thể cạnh tranh với sự vui nhộn, không thể lôi kéo sự chú ý như những chú chó nhỏ khác. Tôi được đưa tới một góc xa hơn và chờ đợi.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của người phụ nữ vào cuối ngày, và theo bà tới một căn phòng độc lập. Tuyệt đối yên tĩnh. Bà đặt tôi ở trên bàn, vuốt ve đôi tai của tôi và bảo tôi đừng lo. Tim tôi đập mạnh, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra, song đây dường như là một kết thúc nhẹ nhàng. Ngày hôm nay tôi sẽ được giải thoát. Bằng bản năng tôi có thể cảm nhận được những áp lực nặng nề mà bà ấy phải chịu.
Bà buộc một dải băng vào chân trước của tôi, nước mắt bà lăn trên gò má. Tôi liếm tay bà như tôi liếm tay ông nhiều năm về trước. Bà đưa nhẹ mũi kim tiêm vào mạch máu cua tôi. Tôi cảm thấy một dòng lạnh lẽo chạy quanh cơ thể, cơn buồn ngủ ập tới, tôi nhìn vào mắt bà và lẩm bẩm “sao có thể như thế”
“Xin lỗi”. Bà ôm chặt tôi và giải thích rằng đó chỉ là công việc của bà, giúp tôi đến một nơi tốt hơn nơi mà sẽ không có sự tù túng, ghẻ lạnh. Nơi đó sẽ tràn ngập tình yêu thương chú không lạnh lẽo như trần gian này. Bằng chút sức lực cuối cùng, tôi cố gắng ve vẩy cái đuôi, muốn bà hiểu rằng “sao có thể như thế” không để câu hỏi dành cho bà, mà là dành cho ông, ông chủ yêu quý của tôi. Người tôi luôn luôn nghĩ đến. Tôi sẽ luôn nhớ ông và đợi chờ ông mãi mãi và mãi mãi.
Mong rằng sẽ có người luôn trung thành với ông như tôi vậy.
[International Society for Animal Rights]

chức

PôPô Chức người sáng lập ra trại chó PôPô Alaska, tiếp thu công nghệ phối giống chó hiện đại của thế giới mang về việt nam giúp tăng tỷ lệ đậu khi phối giống tăng gấp nhiều lần so với các phối giống thông thường!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.